“Câu này tôi có thể hiểu là anh đang khen tôi không?” Cao Triều Huy hừ một tiếng, hỏi lại.
Thạch Chí Kiên đặt chén trà đang cầm xuống: “Đương nhiên là tôi đang khen anh! Vì tôi cần một người có tham vọng như anh! Nói chính xác hơn, bên cạnh tôi cần rất nhiều người như anh. Bởi vì tôi đi quá nhanh, ai không theo kịp sẽ sớm bị loại bỏ! Chỉ những kẻ đầy tham vọng, luôn muốn tiến lên không ngừng mới hiểu được tôi, mới có thể bám sát tôi! Tôi không cần loại tướng chỉ biết giữ thành, thứ tôi cần là những kẻ có thể khai phá giang sơn!”
Mấy lời này làm máu trong người Cao Triều Huy sôi lên, nhưng gã vẫn chưa mất lý trí. Gã đưa tay xoa mặt, rồi lại nhìn sang Thạch Chí Kiên: “Thạch tiên sinh, tôi qua cái tuổi để người khác vẽ bánh cho no rồi…”
“Anh đã đổi cách xưng hô, còn gọi tôi là Thạch tiên sinh cung kính như vậy, chứng tỏ anh đã động lòng rồi. Đã động lòng, vậy tôi có thể cho anh thấy toàn bộ bức tranh tương lai.” Thạch Chí Kiên vừa nói vừa dùng ngón tay chấm nước trà, viết lên mặt bàn: “Đây là Hồng Kông, đây là Đông Doanh, đây là Hàn Quốc, đây là Mạn Cốc, đây là Hollywood của Mỹ…”“Tin tôi đi!” Thạch Chí Kiên nhìn thẳng vào Cao Triều Huy, ánh mắt đầy áp chế: “Tương lai, giải trí thế giới sẽ trỗi dậy từ mấy nơi này! Điện ảnh Hồng Kông, thần tượng Đông Doanh, phim truyền hình Hàn Quốc, idol, còn có phim ma Thái Lan, tất cả đều là những thứ đứng đầu châu Á! Mà việc chúng ta phải làm là —— mang những cái số một đó đánh thẳng vào lãnh địa của phương Tây, Hollywood!”




